Em yêu quý nhất là mẹ trong lòng em ,mẹ
luôn là người mẹ hiền và là hinh ảnh cao
dẹp nhất. Mẹ một tiếng nghe dảng dị mà lại
chứa chan tình cảm vô bờ bếnh như lời bài
hát:
“Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào
Tình mẹ tha thiết như dòng suốI hiền ngọt
ngào”
Năm nay mẹ em 42 tuổi .Mẹ em là người
tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong
truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông
xõa ngang lưng. Dôi bàn tay mẹ ko đẹp , nó
dã bị chai như ghi lai những nổI vất vả của
mẹ trong bao năm nay dã nuôi em khôn lớn
nên ngườI. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên
tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ có khuôn
mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười
hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm!
Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm
về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia
đình. Tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp
nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông
trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp
lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em,
mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất
trong cuộc đời em ……
Có lần tôi bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện
trảng Bàng . Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc
tôi vì ba tôi bận công tác xa , cơm nước
quần áo , tắm rửa mẹ em phảI làm cả . Về
nhà em cảm thấy khỏe , nên mẹ đi dạy một
buổI , trưa về mẹ chăm sóc cho em , hai
bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm
biết bao . lúc đó ánh mắt mẹ tràng gặp
thương xót , nhưng miệng mẹ vẫn tươi cườI
kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để
em chống mau hết bệnh. MỗI khi đau ốm
mẹ em túc trực bên em sáng đêm , tận tụy
lo lắng ,cử động chậm rãi , gượng nhẹ xếp
đặt mọI công việc trong ngoài không rảnh
tay dù bận mấy đi nữa mẹ cũng không quên
nấu những bữa ăn ngon
Mẹ khuyên lơn em đủ điều , giọng lúc nào
cũng êm đềm thấm thía .
Mẹ luôn công tư rạch ròi , về nhà mẹ là
mẹ , nhưng trên bục giảng mẹ là ngườI
thầy , nếu em vi phạm thì phạt ngay , mẹ
không hề châm chước hay thiên vị.
Cảnh đêm khuya mẹ ngồI soạn từng trang
giáo án , để chuẩn cho tiết dạy ngày mai Có
hôm thấy mẹ thả dài ngườI trên ghế có vẽ
nghĩ ngợI xa xôi
Mẹ ôm tôi , nâng niu ng vòng tay âu yếm.
Mẹ đứng ngồi không yên, khi em đi học về
muộn .
Lòng mẹ còn mênh mông bao la hơn cả biển
rộng sông dài. Biển dù rộng vẫn còn không
ra khỏi giới hạn của địa cầu. Sông dù có
dài thăm thẳm vẫn còn thước để đo. Còn
lòng mẹ thì cao xa vời vợi như lòng trời vô
tận trong vũ trụ mênh mông. Lòng mẹ là
thiên đàng hạnh phúc thăm thẳm ngút
ngàn. Chỉ có lòng mẹ mới đủ sức chứa nổi
nguồn sống của nhân loại. Thượng Đế đã
ban tặng cho con người sự sống phát sinh từ
lòng mẹ. Vì vậy mà ta có thể nói hạnh phúc
của loài người chính tâm hồn cao thượng
của người mẹ hiền. Mỗi người chúng ta, dù
sang hèn hay giàu nghèo. Chúng ta cũng có
một tình thương vô bờ vô bến của mẹ hiền.
Vì mẹ chúng ta, yêu thương chúng ta bằng
tình yêu của Thượng Đế. Cũng vì thế mà
không có gì có thể sánh với tình mẹ thương
con.
“ Ai rằng công mẹ bằng non
Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.”
a>